Mì Quảng rau củ nấm… món hay hay cho những ngày gió hòa cùng nắng bay bay… … Quý khách gọi đ𝐚̣̆𝐭 𝐛𝐚̀𝐧 ngay luôn để được hướng dẫn đường đi và giữ chỗ ngồi tốt nhất...
Cả trời Đông lồng nắng trong ngọn gió khô hanh… phủ láng trơn vân lá… se sáng ánh trắng… …từng cử động của gió xào xạc khoảng Không… phối ngẫu hương đất cùng hơi thở hoa thảo…...
Ngát hương cây cỏ chuyển không khí thêm thanh… thành thử thi thoảng mấy bạn chim thường bay về ở… rồi thấy thích… ngày nào cũng đến… thôi thì cho bạn ấy một chiếc lồng đẹp… dẫu...
Chiều muộn… cơn mưa se lạnh góc sân… làm dịu hẳn đi cái nắng nóng cuối Hạ… gió trời hợp nhất hơi thở… thổi đến vài miền tâm sự… lay động các mầm cảm xúc… đồng điệu...
Có thì giờ… em thảnh thơi lắng lặng… cảm thụ cái thanh khí nơi mình hít thở và làm việc… ngọn gió khẽ lướt qua đôi ba giác quan… từng khoảnh khắc thêm rõ nét… bối...
Thi thoảng được nghe kể những mẩu truyện về rừng xanh huyền bí… về đại dương xanh bí ẩn… về vũ trụ bao la… Cảm giác nơi em luôn thích thú với những gì trong và...
Nhánh hoa tường vi len lén ngoài ô cửa… hòa cùng sắc trắng bờ tường mà dẫn nhập đến bao ánh nhìn… cánh hoa tơi nhẹ… hừng lên ánh hồng đằm thắm… đệm lên nhành xanh mảnh...
Vòm trời phía Đông lấy vệt nắng làm màu tô… phủ lớp ánh sáng tự nhiêng lên nửa ngoài mành trúc… phần còn lại luồn qua những khoảng hở… vương đầy nền nhà… ai muốn thì...
Từ thuở nhỏ… em luôn mang trong mình sự tò mò về mọi thứ xung quanh… hay thắc mắc về tất cả những gì mà em nhận thức được… những câu hỏi khi ấy non nớt và...
Giữa khuya mà đói bụng thì phải “nàm thao”… Có bất cứ rau nấm củ quả gì trong tủ lạnh… chỉ cần rửa sạch xắt nhỏ cho vào gói giấy bạc… nêm nếm chút gia vị rồi...
Lối giao dẫn bước đến các gian phòng uốn nhẹ… se mỏng hành lang nép cạnh bờ tường khang trang… càng tĩnh lặng thì ánh đèn càng ngời ngời… hừng lên ngọn sáng toát vàng… thoảng...
Cái vòi nước đã bị hỏng từ lâu… dù được vặn khít sau mỗi lần sử dụng… nó vẫn rỉ từng giọt… Ấy thế mà khi vặn ngược lại một chút… nới nhẹ không khóa chặt nữa…...
Mấy nay mận Lý cứ rụng lộp bộp đầy sân vườn Phương Mai… không quá nhiều để có thể trèo hái cả mấy chục kí như khi rộ mùa… chỉ vừa tròn nhặt được một rổ nhỏ...
Kỷ vật này giờ chẳng dùng đến… để cũng bộn nhà… mà vứt thì không nỡ… Thôi cứ đặt đó… chờ dịp có người kêu bỏ thì thuận theo vậy… Cái “phiền” của “hắn” nằm ở chỗ…...