Giữa trưa… chú Grab bị khách ở đâu đó bùng hàng ở quán nào đó… một tô canh năm mươi mấy ngàn… Chú tới quán em chờ lấy món mà than với mấy anh Grab khác quá trời… Một anh Grab nói: “Thôi lỡ rồi ăn luôn đi ba! Chưa ăn gì mà đúng hông?”… Chú Grab đành mở hộp lấy ăn… nhưng vẫn còn muốn trách cứ … Ờ thì nhịp sống lao động mà… có lúc này lúc kia… mỗi công việc mỗi cái khó… cái vui buồn khác nhau… âu cũng lẽ thường… Nhìn chú đó ăn xong rồi vẫn vui vẻ lắm… rôm rả chuyện trò… tâm trạng nhẹ bẫng như Không…